Nàng dẫn tên đó đến trước mặt đánh bài poker

Nàng dẫn tên đó đến trước mặt phụ nữ mặc áo vàng.Phụ nữ này đang nắn bóp cho thiếu nữ chịu đòn đánh của Ông già bị thương ở sau lưng. Thị ọe lên mấy tiếng, thổ ra búng máu tươi. Lát sau thị lại thổ máu tươi lần nữa.Người đàn bà áo vàng mỉm cười nói:- Thế là không lo gì nữa ta chơi đánh bài hàn quốc rất giỏi.Thanh âm rất uyển chuyển lọt tai.Vĩ Tiều Bàn thấy bà ta có vẻ nhiều tuổi mà thanh âm chẳng khác gì thiếu nữ.
Đầu đội chiếc kim hoàn, đi chân không, thắt giây lưng thêu hoa. Cách ăn mặc thật là kỳ dị đúng là giống với một người đánh bài chắn.Mái tóc bà ta đã bạc phơ mà khuôn mặt vừa trong trẻo vừa non nớt. Chỉ có khoé mắt là đã nhiều vết nhăn. Bà ta bao nhiêu tuổi khó mà đoán được. Coi mớ tóc trên đầu bà ta thì bà ta phải là ngoài sáu chục nhưng nhìn dong mạo mới trên dưới ba mươi.

Nàng dẫn tên đó đến trước mặt đánh bài poker

Vĩ Tiều Bàn nghĩ đến bà ta đã là sư phụ dạy đánh bài chắn của thiếu nhưng thị mình phải kính trọng.Tên đó liền quỳ xuống dập đầu nói:Bà tỷ ! Vĩ Tiều Bàn làm lễ khấu đầu.Bà ta áo vàng cười hỏi:- Nhỏ kia! Ngươi kêu ta bằng gì?Tiều Bàn đứng dậy cười đáp:- Thái là sư phụ của Tam thiếu nhưng, tiểu tử phải xưng hô là bà . Nhưng coi tướng mạo thái , nhiều lắm mới hàng tỷ của tiểu tử. Vì thế tiểu từ kêu thái bằng bà tỷ .Bà kia cười khanh khách hỏi lại:
– Nhiều lắm mới vào hàng tỷ của ngươi ư? Chẳng lẽ còn có thể vào hàng muội muội của ngươi nữa chăng?Vĩ Tiều Bàn đáp:- Giả tỷ bà đứng cách tường lên tiếng, tiểu tử chỉ nghe thấy âm thanh chứ không nhìn rõ người, thì không

chừng khi đánh bài câu cá đã kêu bằng bà muội muội rồi.Bà ta kia thích thú cười run cả người lên. Bà ta vừa cười vừa nói:- Thằng này mồm miệng thật dễ thương lại cái miệng ngươi đã đủ làm cho người ta vui vẻ nên thảo nào đến bậc giỏi võ của ta cũng mắc bẫy ngươi.
Bà ta vừa đánh bài câu này ra cửa miệng, mọi người đều giật mình kinh hãi.Vĩ Tiều Bàn trỏ vào ông già kia hỏi:- Vị Ông công này là sư bá của bà tỷ ư?Bà ta cười đáp:Chứ còn gì nữa? Ta xa cách Ông nhân gia đã bốn chục năm không được gặp mặt. Ban đầu ta không nhận ra. Sau Ông nhân gia động thủ ra chiêu này uy mãnh phi thường, ở Trung Nguyên không còn người thứ mấy nào, ta mới biết chính là Quy sư bá.

Leave a Reply